Nếu như bạn quên máy ảnh khi đi du lịch?

Điều gì sẽ xảy ra khi chúng ta quên máy ảnh ở nhà? Liệu giá trị và sự cảm nhận của chuyến đi có khác không? Hãy thử đọc những chia sẽ sau đây của iLink Booking để nhận xét xem quên máy ảnh khi đi du lịch có thực sự là "tai họa" ?

Ngày nay, chiếc máy ảnh là vật bất ly thân của hầu hết chúng ta khi đi du lịch. Bạn muốn ghi giữ lại các khoảnh khắc đẹp trên đường đi, những kiến trúc cổ, những công trình vĩ đại, đường phố nhộn nhịp. Những hình ảnh đó sẽ thay cho trí nhớ của chúng ta khi về già, và cho mọi người ở nhà biết những nơi chúng ta đã từng qua. Thật vậy, chiếc máy ảnh là thứ vô cùng quý giá cho tất cả chúng ta.

Nhưng cũng có lúc, việc "phải" ghi lại những hình ảnh này khiến chúng ta, một cách nào đó, cảm thấy mệt mỏi. Sự ám ảnh phải bấm máy trước khi bạn thực sự hiểu điều gì đang xảy ra ở giây phút đó, hoặc câu chuyện bạn muốn kể đằng sau bức ảnh này là gì. Hẳn thói quen hiện tại của bạn, đến nơi, rút điện thoại hoặc máy ảnh ra làm 1 tấm hình để cập nhật trạng thái lên mạng xã hội. Thay vì làm điều đó, hãy đi khám phá nơi bạn vừa đến, điều đấy hẳn sẽ tuyệt vời hơn nhiều.

Điều gì sẽ xảy ra khi chúng ta quên máy ảnh ở nhà? Liệu giá trị và sự cảm nhận của chuyến đi có khác không? Bạn hãy nghe chia sẻ của một người đã hai lần cố tình bỏ quên máy ảnh ở nhà khi du lịch tới Mexico như dưới đây nhé.

"....Tôi chỉ có chút thời gian để đóng gói hành lý và chỉ có thể đi với một vài chiếc áo phông, một đôi giày và một chiếc quần bò mài cũ kỹ. Tôi đã bỏ lại chiếc máy ảnh ở nhà.

Tôi không có một bức ảnh nào. Không có bức ảnh của tôi cùng với những tượng người sơn màu bạc từ đầu tới chân trên đường phố Calle Madero. Tôi đã không ghi lại được những món ăn đặc trưng của Mexico hàng ngày tôi ăn như tacos al pastor. Tôi không có bức ảnh của một chú chó xù màu xám lang thang trên những con đường tắc nghẽn của Calle Lázaro Cárdenas, như thể nó là chủ nhân của đường phố đó.

Bù lại, tôi có những kỷ niệm về tầu điện ngầm, sức nóng của những thân thể đứng sát vào nhau trên toa tàu. Tôi đã phải len lỏi giữa biển người để tìm cho mình một chỗ đứng bé nhỏ. Tôi nhớ cái cảm giác mình bị lỡ chuyến, đứng chơ vơ giữa sân ga vắng vẻ.

Có những lúc, tôi cảm thấy bất lực và nhớ chiếc máy ảnh của mình. Tôi tự hỏi làm sao tôi có thể giải thích với mọi người về alebrijes, những sinh vật tưởng tượng khổng lồ được làm từ bột giấy, nàng tiên cá ba đầu với bộ ngực căng đầy gợi cảm, đầu rồng được làm từ những cánh hoa hay những con quái thú có đuôi rắn tại Zocalo. Dòng người đông đúc giơ máy ảnh và điện thoại chụp lại những kiệt tác đó. Họ chăm chú nhìn thế giới qua ống kính. Còn tôi, ghi khắc những con quái thú đó trong trí nhớ của mình, từng chi tiết nhỏ, để có thể hình dung lại, có thể kể cho mọi người ở nhà nghe những điều tôi đã nhìn thấy. Mọi giác quan của tôi vận động hết sức, bởi tôi không thể ỷ lại vào chiếc máy ảnh của mình nữa.

Khi tôi bước đi trên đường phố, cơn mưa ào tới, chạm tới làn da của tôi. Và tôi bỏ lại đằng sau áo mưa và bước đi dưới làn nước mát lạnh. Tôi lang thang, tôi uống atole, tôi để mình đi lạc, vượt qua con phố của những cô gái điếm. Khi tôi đứng tại ngã tư đợi tín hiệu đèn sang đường, một anh chàng đi xe thể thao đã kéo cửa kính xuống và hét lên "chào cô nàng xinh đẹp". Và tôi thấy mình mỉm cười.

Tôi kết bạn với mọi người. Nhưng tôi phân biệt họ bởi những giọng cười thay vì những khuôn mặt qua ảnh. Thật là ấm áp khi nhận ra được những người bạn của mình từ xa bằng giọng cười sảng khoái của họ. Cười không ngớt như những chú linh cẩu trên sa mạc, như viên đạn đã được bắn đi và không thể ngừng lại. Tôi nhớ những chiếc ôm hôn ấm áp, sự thân mật bất ngờ của những người bạn gặp dọc đường.

Không có một hình ảnh nào chứng minh tôi đã ở Mexico. Không có minh chứng nào tôi đã gặp và có những người bạn tuyệt vời. Nhưng những hình ảnh đó, tôi ghi khắc trong tim, ngấm vào xương cốt và cảm nhận nhịp đập của thành phố.